Tin tức

06 03

Hành trình du lịch Sapa 2 ngày 1 đêm

Đường còn dài, xăng thì rẻ, ta còn trẻ vậy cớ gì không đi du lịch để khám phá đó đây, văn hóa, đất nước và con người. 

Đến với Sapa vào một dịp bất ngờ với thời gian chuẩn bị cũng không nhiều, tôi được dịp Du lịch bộ tại một nơi mà tôi không nghĩ là sẽ tới, quả là một sự trải nghiệm tuyệt vời không thể tưởng. Và sau dịp này tôi hứa với lòng sẽ cố gắng đi du lịch trải nghiệm nhiều hơn nữa trong nước nói riêng và các nước khác nói chung. Việc du lịch trong nước thì khá là dễ dàng hơn, bạn chỉ cần tham khảo trước và chuẩn bị cho mình một hành trình chi tiết là được. 

Đây là lần đầu tiên Tôi đi du lịch phía Bắc và Tây Bắc của Việt Nam. Có mặt tại sân bay Nội Bài lúc 11h00 trưa, Tôi tranh thủ lượn lờ một vòng Hà Nội, và chắc chắn địa điểm đầu tiên của Tôi là Hồ Gươm. Tôi leo lên tuyến xe khách của sân bay phi thẳng vào thành phố hơn 30km. Cảm giác lần đầu bước chân đến một thành phố mới thật lạ, hồi hộp và háo hức kinh khủng các bạn ạ. Bãi xe dừng cách hồ Gươm không xa mấy, Tôi bắt đầu đi bộ từ đây. Hồ Gươm thật thân quen dù chưa từng đặt chân tới, những hình ảnh quen thuộc từ các bức hình trên báo chí, những clip giới thiệu trên truyền hình bỗng chốc hiện ra trước mắt, không khác nhau là bao. Điều đặc biệt hơn là Bạn sẽ được cảm nhận không khí mát lành, những hàng cây xanh mướt quanh dọc bờ hồ, những cụ già đọc báo, du khách nước ngoài chụp hình khắp nơi, sinh viên ngồi tụm năm, tụm bảy học bài, đàn ca, cảnh tượng này làm những người mới đến như chúng tôi bỗng chốc cảm thấy yêu Hà Nội là lùng. Thế là Tôi cũng đã được đến Hà Nội, được thấy Hồ Gươm..vui đến lạ.

Đi dọc bờ hồ đến với Đài Nghiên, Tháp Bút, cầu Thê Húc và đền Ngọc Sơn, những vẻ đẹp thực sự thơ mộng và dịu dàng đến nhường nào, đúng với khí chất của những ngày cuối thu. Tham quan một vòng Hồ, địa điểm tiếp theo chúng tôi hướng đến là Phố Cổ nằm gần đó. Thời gian cho Hà Nội đợt này không nhiều, cho nên chúng tôi cũng chỉ đi dạo một vòng để cho biết Phố Cổ Hà Nội là như thế nào mà thôi. Hẹn Hà Nội vào một dịp khác lâu hơn vậy. Nghỉ ngơi và ăn uống đến tận 21h00 tối, chúng tôi bắt chuyến tàu đi Lào Cai để đến với Sapa, thị trấn của Sương Mù.

Cung đường từ Lào Cao lên Sapa khoảng 30km theo tôi cũng không có gì đặc biệt, chắc có lẽ vì tôi cũng là người con vùng núi cho nên các đoạn đường uốn lượn trên đèo đã quá quen thuộc với tôi. Điều mà tôi thích nhất trên đường đó là được nhìn thấy các cô gái H’Mong Đen, Dao đỏ hay Tày điệu những em bé nhỏ trên lưng đi dọc bên đường, thật mộc mạc và bình dị.

Trước khi du lịch Sapa tôi cũng đã tìm hiểu và tham khảo một vài điểm đến, cho nên điểm dừng lại của xe tôi đã nhận ra ngay phía trước là nhà thờ Đá, một trong những kiến trúc nổi tiếng tại Sapa. Thị trấn nhỏ đã hiện ra trước mắt và khách du lịch khá đông hòa trộn cùng người dân tộc bản xứ tạo ra một khung cảnh tấp nập nhộn nhịp nhưng thật yên bình. Đặt khách sạn tại con đường mang tên Mường Hoa, tên của một thung lũng nổi tiếng tại Sapa, nơi hội tụ những cảnh đẹp lung linh của đất

trời và cây cỏ.

>> Dịch thuật công chứng hồ sơ tài liệu đa ngôn ngữ

nha tho da sapa

Đường xá đợt này đang sửa chữa lại trúng mùa mưa phùn nên hơi bẩn, nhưng nó cũng không làm chùn bước chân của tôi. Khách sạn tôi đặt không quá lớn nhưng “xinh” và cũng nằm ngay trung tâm thị trấn, từ màu sắc cho đến trang trí rất hài hòa, nó thực sự lôi cuốn những du khách lần đầu như tôi. Vì đến sớm chưa đến giờ check in, tôi bắt đầu dạo quanh khách sạn. Vốn thích du lịch hòa mình cùng thiên nhiên, được gần gũi nhất với thiên nhiên nên lúc book phòng tôi đã chọn cho mình khách sạn có view hướng về núi, quả đúng không sai như hình ảnh quảng cáo, ban công trước mắt tôi, núi đã sừng sững hiện lên trước mắt xuyên qua lớp cửa kính trong suốt. Thế là tôi đã được ở trên cao, đã nhìn thấy núi rất gần, đã cảm giác như được chạm vào những đám mây đang bay lượn lờ phía trước, lớp dày lớp mỏng làm cho núi cứ thoắt ẩn thoắt hiện cứ như đang chơi trốn tìm với mình. Những điều mà lúc trước tôi chỉ dám nhắm mắt nằm trên giường mà tưởng tượng thì giờ đây đã thành sự thật. Tiếp tục thực hiện cho giấc mơ để thành luôn sự thật, tôi order một tách trà lipton nóng hổi để ngồi lại chiêm ngưỡng vẻ đẹp này, tiết trời se se còn trà thì nóng nóng được bao bọc bởi đôi bàn tay lạnh của tôi, từng hơi từng hơi một thổi trà và nhấp từng ngụm, tôi cảm giác thanh bình biết bao nhiêu, cuộc đời chỉ cần những điều đơn giản vậy là đủ. Ngồi một lúc ngắm cảnh uống trà và chụp vài bô ảnh làm kỷ niệm, tôi tiếp tục tham quan khách sạn từ trước ra sau, từ trong ra ngoài. Vì là địa hình vùng núi nên hầu hết tất cả các khách sạn ở đây đều để nguyên kiến trúc địa hình xây dựng nên khi nhìn trên đường vào chỉ thấy có một tầng, nhưng vào trong rồi là cả một mê cung sâu dưới thung lủng. Khá thú vị.

Điều đặc biệt hơn nữa là khách sạn được trang bị một bàn bida ngay sảnh lễ tân nhằm cho khách giải trí trong lúc chờ check in. Cũng nhờ đó mà tôi biết chơi bida, thích bida và nhận ra rằng mình cũng có khiếu đánh bida đó chứ. Tôi chơi bida quên cả giờ check in cho đến khi anh lễ tân người Mường (tôi đoán là vậy) nhắc đã có phòng mới thôi. Căn phòng nhỏ nhắn của mình hiện ra trước mắt, cảm giác rất  mộc mạc và ấm cúng trong tiết trời se lạnh như thế này, giường thân cây gỗ tự nhiên sơn vàng óng, ga giường trắng, đèn chiếu vàng, cửa xanh dương,…tất cả các màu sắc hòa trộn vào nhau một cách hài hòa, xua tan mọi mệt mỏi cho du khách ở xa tới. Di chuyển liên tục cũng khá mệt, cho nên việc đầu tiên của tôi khi bước vào phòng là đặt ngay balo xuống và thả mình trên chiếc giường êm ái kia. Cảm giác thật tuyệt vời…

Tắm rửa và nghỉ ngơi một lúc, tôi mang đồ ấm áp và bước ra ngoài bắt đầu hành trình du lịch khám phá của mình. Khách sạn tôi nằm cuối con dốc cao nhưng tôi vẫn quyết định đi bộ để có thể chiêm ngưỡng một cách chậm rãi hết tất cả những gì mình muốn thấy tại đây. Đường khá ướt át và bùn đất. Dọc hai bên đường đều là khách sạn kết hợp cùng quán ăn, và hầu hết là món ăn Tây, cũng đúng vì lượng khách du lịch ở đây hơn 50% là khách nước ngoài đến từ nhiều nơi trên thế giới. Mà tôi thì không muốn đến một miền của đất nước lại đi ăn món ăn Tây mà không được dùng món ăn bản địa rất nổi tiếng như: Thịt lợn bản, thắng cố hay rượu táo mèo..Tôi quyết tâm đi bộ vào trung tâm và tìm bằng được. Quả nhiên một loạt quán ăn, đồ nướng đã hiện ra trước mắt và tôi ghé chân vào một quán ven đường cũng khá đông người ăn. Một loạt các món nướng theo sâu nào là thịt lợn bản, thịt gà, chân gà rút xương, bao tử, cơm lam, được đem lên, biết là ăn không nổi đâu nhưng vì chúng quá ngon và không thể cưỡng lại, nên tôi sẽ cố gắng chiến đấu tới cùng và tất nhiên là không thể thiếu món rượu táo mèo được rồi. Thời tiết bên ngoài đang mưa phùn, quán ăn thì vẫn tấp nập khách du lịch ra vào và khói nướng thì bay nghi ngút ngoài cửa. Sau khi no bụng, tôi bắt đầu đi dạo thị trấn. Ban đêm có vẻ buồn hơn ban ngày chỉ trừ những con đường ăn uống thì có nhộn nhịp hơn chút. Cảm giác được nắm tay người yêu thương đi dạo trong đêm mưa phùn nhẹ và ngắm nhìn những ngôi nhà lấp lánh ánh đèn vàng thật hạnh phúc, tôi rất mong ước được như vậy và tôi chắc rằng rất rất nhiều bạn có mong muốn như tôi.

Ngày đầu tiên của tôi khép lại như thế đấy. Tôi nghỉ ngơi để chuẩn bị cho hành trình tiếp theo…

Ngày thứ hai du lịch Sapa.

Vì hai giờ chiều phải bắt xe để về lại Lào Cai cho kịp chuyến tàu trở lại Hà Nội, nên tôi phải tranh thủ dậy sớm nhất có thể.  Thật ra thì ngày hôm nay tôi chưa có kế hoạch gì ngoài lời chào mời đi các địa điểm nổi tiếng của Sapa mà hôm qua anh tài xế chở tôi đến đã giới thiệu và thực sự là tôi không thấy hào hứng lắm. Vì tôi không thích kiểu du lịch ngồi trên xe liên tục như vậy, tôi thích được đi bộ, được khám phá làng bản ở đây một cách sâu sắc nhất. Nếu không có tình huống này có lẽ tôi đã chọn phương án đi cùng bác tài xế.

Việc đầu tiên phải no bụng, tôi lại tiếp tục leo dốc vô trung tâm tìm chỗ ăn sáng. Bước ra ngoài cửa chuẩn bị đi, tôi gặp một cô dân tộc người H’Mong Đen ( tôi đoán vậy qua trang phục của cô ấy), cô ấy nói chuyện với chúng tôi bằng tiếng bản địa hơi khó nghe sau đó chuyển sang tiếng Anh. Sau khi giới thiệu biết chúng tôi là người Việt Nam, cô ấy đã chuyển sang nói tiếng Kinh và chào mời chúng tôi đến thăm bản làng tại đây mà không lấy bất cứ một chi phí nào, nếu thích có thể mua khăn hay vòng ủng hộ cô ấy là được. Cách chào mời đơn giản nhưng rất nhiệt tình và niềm nở. Tôi đồng ý ngay vì đúng kiểu tôi thích, du lịch cùng người dân bản địa. Tôi hẹn cô ấy 9h00 có mặt tại khách sạn để bắt đầu chuyến đi. Tôi nhanh chân đi ăn sáng cho kịp, chọn  một quán ngay giữa trung tâm, tôi gọi cho mình món phở vì cũng muốn phở ở đây có khác gì với phở Hà Nội và phở của miền Nam không. Lựa chọn của tôi không sai, vì cọng phở ở đây mỏng và cảm giác ăn vào có chút khác biệt, rất thú vị…Tôi gọi thêm cho mình tách trà dâu nóng, chỉ đơn giản là trà với vị dâu thôi mà sao ngon đến lạ…Ăn uống và nhìn ngắm thị trấn chỉ đơn giản thế thôi nhưng sao cứ muốn mãi. Thời gian đến 9h00 đang còn nhiều nên tôi cứ túc tắc về.

Cô ấy rất đúng hẹn có mặt tại khách sạn chờ tôi. Sau khi check-out trước để tránh trường hợp về quá giờ, tôi bắt đầu chuyến đi bản. Cùng cô ấy có thêm một cụ 90 tuổi đi cùng dẫn đường. Tôi khá ngạc nhiên vì sức khỏe cũng như ngoại hình của cụ khá là tốt, vì ở  độ tuổi này ở nơi tôi ở thì các cụ thường chỉ quanh quẩn gần nhà mà thôi. Người dân ở đây đi bộ cả mấy chục cây số hình như đó là chuyện bình thường.

Các cô ấy dẫn tôi leo dốc băng đồi thay vì phải đi đường chính để băng xuống con đường hướng đi xuống bản, còn hầu như các đội khách du lịch khác là đi đường chính mà người ta vẫn hay đi. Sự nhiệt tình và chân chất của các cô ý làm tôi khá cảm động bằng hành động nắm tay dìu tôi qua những cung đường xấu và lầy lội. Đường đi băng đồi tuy khá vất vả cho những người không quen đường như tôi nhưng đó lại là một trải nghiệm tuyệt vời khi được thả mình vào thiên nhiên xanh tươi, cỏ cây bát ngát một trời trong xanh, vừa đi vừa chụp hình ghi lại những khoảnh khắc ấy để dành về sau tôi có thể ngắm lại và hồi tưởng về khoảng thời gian lúc này. Hết đồi là xuống đường cái, lúc này đây đoàn tôi có thể coi như là nhập hội với các đoàn du khách khác, và đa phần là du khách nước ngoài. Những khoảng trời đẹp dần dần lộ ra trước mắt, những cung đường cong lượn, những ruộng bậc thang xếp kín dưới thung lũng, tất cả những gì tôi thường thấy trên các tấm lịch treo tường, giờ đây đã hiện ra trước mắt tôi, tôi cố gắng chụp, chụp và chụp nhiều nhất có thể. Thậm chí tôi chỉ ước rằng đôi mắt của tôi biến thành cái máy chụp hình để tôi có thể lấy hết tất cả những khung cảnh, con người mà tôi được thấy, được chứng kiến, cất lại đó và để dành khi muốn nhớ về chuyến du lịch Sapa ấy.

du lich sapa

Untitled4

Thật là phí tuổi trẻ những năm tháng thanh xuân nếu  không được du lịch khám phá đất nước, ít ra là như vậy. Và cho đến bây giờ khi hành trình đã kết thúc được vài tháng rồi nhưng khi hồi tưởng lại, tất cả những cảm giác lúc đó lại hiện về rất rõ ràng và chân thực.

Còn nếu bạn nào có ý muốn đi du lịch nước ngoài thì cần phải chuẩn bị đầy đủ và chi tiết hơn, đặc biệt là việc làm hồ sơ visa. Các bạn có thể liên hệ mình để được tư vấn và dịch thuật công chứng hồ sơ visa, du lịch, định cư, du học, …

Tin liên quan

  1.  Phân biệt Vice và Deputy

  2.  Thư chúc tết 2018 – Dịch thuật ERA

  3.  Bí quyết dịch thuật tiếng Anh chuyên ngành xây dựng

  4.  Dịch thuật tiếng Anh chuyên ngành cần lưu ý gì?

  5.  Điều cần lưu ý khi dịch thuật tiếng Trung

  6.  Hình thức dịch thuật tiếng Campuchia  là gì?

Bình luận

Hỗ trợ trực tuyến

ERA - Hotline: 0868 575 979